Hoa Lan

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Song Thất... buồn

Từ lâu đã xa lìa Song Thất
Luật trắc bằng rơi mất còn đâu
Hồn xưa nay đã úa nhàu
Tình yêu lắng đọng nằm sâu đáy mồ

Trùng dương sóng cứ xô ào ạt
Đẩy ngôn từ nhao nhác nổi trôi
Phập phều mỗi mảnh mỗi nơi
Ghép làm sao được những lời hôm nao!?

Từng câu chữ ngọt ngào đắm đuối
Như cái thời đang tuổi… cuồng say
Thế rồi bỗng chốc vụt bay
Thể thơ yêu dấu giờ đây… hững hờ


2 nhận xét:

Duy Phan Văn nói...

Chuyện ngày cũ mang theo sầu nhớ
Như giấc mơ thấp thoáng mờ xa
Em về thao thức trầm kha
Có trở lại được mùa hoa hôm nào ?
...
Anh ghé thăm em,đọc bài thơ của em mà nghe buồn lây
Hãy nguôi ngoai Hoài niệm nhé.Thân mến
Chúc em vui lại như lành một vết thương.

Hoài Niệm Nguyễn nói...

Kỉ niệm cũ vùi trong kí ức
Gió đông lùa chợt thức gọi tên
Bấy lâu tưởng đã hẳn quên
Thì ra mới chỉ ngủ yên giấc dài

Cám ơn anh Duy đã gửi lại những câu thơ và những lời động viên. Chỉ là chợt nhớ đến thể thơ đã bị em lãng quên quá lâu rồi thôi chứ em đang vui anh ạ