Hoa Lan

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

2922 ngày

2922 ngày anh nhỉ
Khoảng thời gian chẳng ngắn phải không
Mấy trăm đêm nước mắt tuôn dòng
Biết bao bận lặng thầm bên…. chốn ấy

Môi mím chặt nhưng giọt đau vẫn chảy
Miệng không kêu sao tim cứ nghẹn ngào
Nặng ân tình, câu yêu vẫn chẳng trao
Để tiếc nuối len vào trong kí ức

Tám năm chẵn với đêm trường thao thức
Nỗi nhọc nhằn không biết tỏ cùng ai
Ngón mềm xưa nay đã hóa sần chai
Mà lo lắng vẫn trải dài phía trước

Có đôi lúc nhìn người ta… thầm ước
Một bờ vai khi đuối sức ngả đầu
Lời dỗ dành khi nóng lạnh ốm đau
Tiếng an ủi lúc muộn phiền vây kín

Tim muốn mở nhưng ngẫm rồi suy tính
Một bước sai liên lụy đến bao người
Nhủ lòng : Thôi, mượn cõi ảo vui cười
Vay thương nhớ... để rồi ... nuôi ước mộng.

3 nhận xét:

Duy Phan Văn nói...
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Duy Phan Văn nói...

Câu thơ nhỏ giọt sầu như nước mắt
Chảy về đâu niềm xúc động trong em ?
Từng ngày rụng xuống thềm đêm thao thức
Nỗi buồn nầy tìm đâu bến nguôi ngoai ?

Người với người là bèo mây tan hợp
Hẹn hò nào còn mãi với nhân gian
Khi ngày tháng trôi hoài như giấc mộng
Biết làm sao thoát khỏi những cơn đau ?
...
Hôm qua,anh có ghé thăm em,đọc bài thơ rồi quay
về và nghe xúc động lắm,có lẽ vì vậy mà không
tìm ra câu nào gởi lại để chia sẻ cùng em được.
Hôm nay gởi lại đôi câu nhưng cũng không biết
làm sao cho em vơi đi niềm đau tận trong đáy tim
mình ?
Hãy cố gắng để luôn đứng vững giữa cuộc
đời nầy em nhé.Thân mến
Chúc em đêm thật bình yên.

Hoài Niệm Nguyễn nói...

Những câu thơ chia sẻ của anh làm HN xúc động. Không biết nói gì, chỉ im lặng đọc, cảm nhận và cám ơn anh thôi. Chúc anh đêm ấm áp!