Hoa Lan

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

Kí ức ngày đông

Năm nào cũng vậy, cứ đến những ngày này một cảm giác không gọi thành tên lại ùa về vây kín.
Những buổi chiều tàn ngồi nhìn bầu trời phủ đầy mây xám, cơn gió mang theo hơi lạnh se se thổi qua dễ làm cho người ta nhớ và thầm ước ao quay lại ngày nào. Ngày đó, khi mới qua tuổi 20, Nàng là một cô nàng đỏng đảnh, luôn có những ý nghĩ chẳng giống ai và muốn người khác chiều theo. Khi không được hưởng ứng thì làm cho người ta "ngứa mắt" phải ra tay. Cũng có lần người ta cứ để mặc cho Nàng muốn làm gì thì làm nhưng Nàng vẫn cứ hì hục làm cái việc mà đáng lẽ phải hai người mới làm nổi đến nỗi xuýt xảy ra tai nạn. Và thế là từ đó về sau gần như Nàng muốn gì người ta cũng phải chiều theo. Nàng biết chẳng ai sợ Nàng nhưng vẫn cứ chứng nào tật nấy bởi Nàng cũng biết chẳng ai dám để Nàng làm những chuyện dại dột điên rồ một mình. Vậy là sức "sáng tạo" của Nàng tha hồ có đất sống. Cho rằng mình có công "sáng tạo" thì người khác phải có trách nhiệm biến "sáng tạo" đó thành hiện thực vì cả hai cùng được hưởng như nhau nên nàng cho luôn mình cái quyền dỗi hờn khi người ta chậm trễ. Công bằng mà nói, những điều Nàng nghĩ ra cũng có cái hay nhưng thường là dở nhiều hơn vì Nàng vốn mắc bệnh hoang tưởng nghĩ là mình "giỏi" hơn nên cái gì mình nghĩ ra cũng đúng.
Thế rồi người mà Nàng cho rằng đó là người duy nhất mình có quyền "nhờ" mà không hề e ngại và có quyền dỗi khi không theo ý đã bỏ Nàng ra đi.
Giờ đây một mình, những ý nghĩ "sáng tạo" dở hơi vẫn thường hiện ra nhưng chẳng còn ai "ngứa mắt" để giúp Nàng biến nó thành hiện thực. Nàng cũng gồng mình ra làm việc mà đáng ra phải hai người làm, và cũng có lần xuýt xảy ra tai nạn nhưng chẳng còn ai "mắng" Nàng. Những lúc như vậy Nàng chỉ biết ngồi nhớ lại kỉ niệm năm nào, khẽ đưa tay lau đi những gì Nàng muốn giấu và thầm nghĩ "Trên đời này liệu có còn ai sẵn sàng đưa tay ra biến những ý nghĩ dở hơi của Nàng thành hiện thực?"

2 nhận xét:

Duy Phan Văn nói...

Em đi nhặt lại mùa đông năm cũ
Nghe sương mù rơi đẫm ướt bàn tay
Và kỷ niệm vẫn còn say giấc ngủ
Như chưa một lần giông bão thổi qua.
...
Anh thăm em khi đêm hình như đã khuya rồi.
Chúc em ngủ ngon HN nhé !

Hoài Niệm Nguyễn nói...

Nhặt từng kí ức ngày đông
Kết thành chăn ủ ấm lòng mỗi đêm

Anh Duy cũng thức khuya quá nhỉ. Chúc anh đêm đông ám áp nha!