Hoa Lan

Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

MƯA ĐỪNG!

Mưa đủng đỉnh lại bên khung cửa
Gợi nỗi niềm ẩn chứa trong tim
Bao ngày ngoan ngoãn ngủ im
Thời gian ru dỗ lắng chìm giấc say.

Mưa thủng thẳng: ''Ơ này em hỡi
Mới thôi mà nỡ vội quên sao
Ngọt ngào cùng với khát khao
Đành lòng đem thả hết vào hư không?''

Mưa lật bới chất chồng dĩ vãng
Bày ra toàn những mảng chực phai
Thì thầm: ''Là bởi vì ai
Bảo rằng buông hết vẫn hoài vương mang?''

Xin mưa đừng cứ dịu dàng
Chạm vào chốn ấy nơi Nàng để quên

Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

Đêm!

Đêm tĩnh lặng lắng nghe tất cả
Tiếng côn trùng rỉ rả ngoài song
Tiếng tơ nức nở trong lòng
Cung thương lỗi nhịp phím bong dây chùng

Đêm cô quạnh rút  từng sợi nhớ
Khâu mảnh hồn đã vỡ từ khi …
Đếm đong còn lại những gì
Một gian đầy ắp khắc ghi cái thời …

Đêm ướt lạnh mưa rơi trên lá
Cứa vào tim cho dạ quặn đau
Ngọt ngào thuở ấy nay đâu
Để đêm vốn rộng lại sâu khôn cùng

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Hoa "Hoài mong"

Bao ngày ngóng đợi chờ trông
Ngày em xuất hiện thắm nồng bên ta
Mùi hương e ấp ngọc ngà
Làn da mềm mịn nuột nà trinh nguyên
Cho ta cảm giác bình yên
Xua bao lo lắng muộn phiền bay xa
Tên em người gọi hồng trà
Riêng ta em mãi cứ là ''Hoài mong''

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, thiên nhiên và ngoài trời

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

Lâu rồi ta chẳng còn thơ
Cảm xúc ngày ấy bây giờ ở đâu?
Kỉ niệm rồi sẽ chìm sâu
Yêu thương cũng chỉ "qua cầu, nước trôi"!?

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Mây

    Chả biết có phải mình lãng mạn thái quá không nhưng sao cứ thích ngắm nhìn những thứ ở rất xa rồi thầm mộng mơ sẽ có ngày có được.Thích ngắm nhìn đám mây ở tít trên cao.
   Cũng là mây nhưng sao mỗi khi một khác. Có lúc đáng yêu đến vậy, trắng tinh, nhẹ xốp lững lờ trôi. Có lúc mang đủ sắc màu lung linh kì ảo. Biết bao lần ngắm nhìn và tưởng tượng được ôm mây vào lòng làm của riêng. Cũng có khi mây đen kịt giận dữ trông thật đáng sợ. Nhưng dù thế nào thì mây vẫn là mây, mãi ở tít trên cao, mãi bay theo làn gió.
  Mãi mộng mơ cho đến khi nghe văng vẳng đâu đây câu nói "Mây của trời cứ để gió cuốn đi!". Uh, đúng là mây của trời, biết vậy rồi sao cứ mãi mộng mơ!?

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

Ngày xưa bướm mải tìm hoa
Cuống cuồng nên lạc vườn xa cuối chiều
Cội cằn bỗng nảy mầm yêu
Vẩn vơ mộng ước những điều viển vông

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Có lần nào người ta nói yêu thương
Luôn nồng nhiệt mê cuồng đắm đuối
Để giờ đây ai cứ thầm tiếc nuối
Cơn gió chiều quên nhốt để bay ngang