Hoa Lan

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

Hương xưa



Nghe bài hát này tự nhiên nghĩ lung tung. Khoảng cách thế nào thì gọi là "xa" nhỉ:  nửa vòng trái đất, một tầm tay, một bức tường, một vòng trái đất, hay chỉ là sợi chỉ mỏng manh?

Rồi lại nhớ mấy câu hát này:
Có một không gian nào đo chiều dài nỗi nhớ
Có khoảng mênh mông nào sâu thẳm hơn tình thương
Ở đầu này nỗi nhớ em mơ về bên anh
Ngôi sao như xuống thấp cho ta gần nhau thêm.
Đêm nghe tiếng mưa rơi
Đếm mấy triệu hạt rồi mà chưa vơi nỗi nhớ

4 nhận xét:

Duy Phan Văn nói...

Bài ca hay quá mà cũng buồn quá phải không em ?

Đêm nghe từng tiếng mưa rơi
Hồn như đẫm ướt tả tơi nỗi sầu.
...
Thăm em khi đêm muộn.
Ngủ ngon HN nhé !

TRẦN MINH LÊ nói...

Gần thì gấn đấy mà xa lắm
Xa lại quá xa đến vơi đầy ...................
.......
Là thế đấy em ạ -

Hoài Niệm Nguyễn nói...

Vâng bài hát hay và cũng thật buồn.

Trời làm mưa muộn vì đâu
Để cho ướt đẫm nỗi sầu tương tư

Anh Duy cũng thức khuya quá nhỉ. Đầu tuần vui nha anh!

Hoài Niệm Nguyễn nói...

Nửa vòng trái đất không xa
Kề bên nhưng lại hóa ra chẳng gần

Vậy mới biết gần và xa là do lòng người bạn nhỉ