Hoa Lan

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Mùa nhớ

Mùa sang, tháng Bảy - Vu Lan
Lòng con nhớ mẹ vô vàn mẹ ơi
Một mình, đêm, nước mắt rơi
Trong tim nghe vẳng những lời mẹ xưa.
Tảo tần vất vả sớm trưa
Vai gầy da xạm nắng mưa nhọc nhằn
Mất mùa cơm chẳng đủ ăn
Chắt chiu mẹ vẫn để dành lo con
Mỗi ngày con một lớn khôn
Còn thân mẹ lại héo hon dần dần
Xế chiều xiêu vẹo bước chân
Bàn tay những nốt chai sần chưa phai…
Dù cho bao tháng năm dài
Lòng con vẫn khắc ghi hoài ngày xưa.
Vu Lan đến trước cổng chùa
Ước nhành hoa thắm khẽ đưa lên cài

4 nhận xét:

Duy Phan Văn nói...

Anh ghé thăm em,đọc bài thơ với thật nhiều xúc động.
Vì Mẹ là người có một phép mầu đem chúng ta đến với
trần gian nầy dù cuộc đời thật có bao nhiêu khổ lụy thì
Mẹ vẫn vĩnh viễn là ánh sáng mặt trời phải không em ?
Chúc em Chủ nhật vui nhiều Hoài Niệm thân mến nhé !

Hoài Niệm Nguyễn nói...

Vâng Mẹ là ánh sáng mặt trời soi sáng tâm hồn mỗi con người anh nhỉ. Mùa Vu Lan về chắc hẳn ai cũng nhớ Mẹ.
Đầu tuần với thật nhiều niềm vui anh nha!

Mẫn nói...

sang thăm bạn, chúc bạn đêm bình an nhé.

Hoài Niệm Nguyễn nói...

Cám ơn bạn! Chúc bạn đêm ngọt ngào!