Hoa Lan

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Đêm!

Đêm chưa ngủ một mình lối vắng
Ánh trăng trong dát trắng hàng cây
Hơi sương khẽ quấn bờ vai
Hương sen thầm lặng mà say đắm hồn

Cơn gió nhẹ thoáng vờn mái tóc
Sợi mây bông trải dọc sông Ngân
Cỏ mềm níu lại bước chân
Để cho ai cứ tần ngần với đêm

2 nhận xét:

Duy Phan Văn nói...

Lặng thầm có bước chân ai
Lay từng ngọn cỏ còn say giấc nồng
Gọi tên một giấc mơ hồng
Đang còn thao thức chút hồn cổ xưa.

Thăm em và đọc bài thơ nầy nghe sao mà thật dễ thương
khó tả vô cùng.
Chúc em đêm thật là ngọt ngào Hoài Niệm nhé !

Hoài Niệm Nguyễn nói...

Gọi thầm: Ơi giấc mơ hoa
Về đây ở lại bên ta suốt đời
Nụ hồng luôn hé bờ môi
Bên mi lấp lánh giọt cười mỗi khi...

Cám ơn anh về những câu thơ và cảm nhận về những gì em viết. Chúc anh đêm ngọt ngào!