Hoa Lan

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Mây

    Chả biết có phải mình lãng mạn thái quá không nhưng sao cứ thích ngắm nhìn những thứ ở rất xa rồi thầm mộng mơ sẽ có ngày có được.Thích ngắm nhìn đám mây ở tít trên cao.
   Cũng là mây nhưng sao mỗi khi một khác. Có lúc đáng yêu đến vậy, trắng tinh, nhẹ xốp lững lờ trôi. Có lúc mang đủ sắc màu lung linh kì ảo. Biết bao lần ngắm nhìn và tưởng tượng được ôm mây vào lòng làm của riêng. Cũng có khi mây đen kịt giận dữ trông thật đáng sợ. Nhưng dù thế nào thì mây vẫn là mây, mãi ở tít trên cao, mãi bay theo làn gió.
  Mãi mộng mơ cho đến khi nghe văng vẳng đâu đây câu nói "Mây của trời cứ để gió cuốn đi!". Uh, đúng là mây của trời, biết vậy rồi sao cứ mãi mộng mơ!?

4 nhận xét:

Thư Sinh nói...

Khi em ngắm nhìn mây, mây bên em. Lúc đó mây là của riêng em! >:D< :-*

huong tra nói...

Hạnh phúc quanh ta Nàng à .. Cứ Mơ xa ..iu xa mỏi cổ mỏi mắt lắm đó :D Cơ mà iu gần lại mỏi miệng :D
P/s Chả bít sao độ rày Trà hay buồn .. làm về cúi mặt vào đàn cho khuây .. Có vài trang nhà cũng chả muốn nói gì , Hoài Niệm ưi !

Hoài Niệm Nguyễn nói...

@Thư Sinh: Uh, mây "là của riêng" của tất cả những người đang ngắm. :D

Hoài Niệm Nguyễn nói...

@ Hương Trà: Không biết mỏi cổ và mỏi miệng cái nào khó chịu hơn Nàng nhỉ Hihi
Trà cúi mặt vào đàn nó còn trò chuyện chứ HN mà cúi mặt vào nó chỉ lặng im thôi. Ai buồn hơn đây!?