Hoa Lan

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Bao giờ...?

Trót đã trao nhau một chữ tình
Để rồi chìm đắm cõi vô minh
Lạc trong những tiếng mây lời gió
Tự nguyện mua dây buộc trói mình.

Lặng dõi theo ai suốt canh dài
Chập chờn khi nắng thức sương mai
Tìm thơ mượn nhạc làm nguôi nhớ
Mặc bướm ong bay chẳng đoái hoài

Mơ màng lặn ngụp giữa men say
Tỉnh giấc lệ lăn khóe mắt cay
Cứ đợi một điều không thể đến
Vậy nên chua chát mãi đong đầy.

Bao giờ quên nhớ, hết yêu thương
Tim sẽ ngủ yên giấc viễn trường
Hình bóng người thôi vào chốn mộng
Không còn thổn thức với tơ vương?

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Chồng chây

Cốt cách chẳng cao cứ cậy cường
Chỉ chờ có cớ cái chàng chuồn
Chiều chiều chuếnh choáng chân còn cứng
Chập choạng cà cưa cẳng chửa cuồng
Con cháu cười chê cùn cáu cẳn
Chú cha cấm cản cãi càn cương
Chăm chăm chực chạy chơi cùng chỗ
Cái cảnh chồng chây cực chán chường

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

Sẽ chẳng còn mưa Ngâu

Xưa mỗi độ bước vào tháng Bảy
Họ gặp nhau lệ chảy sụt sùi
Giọt mong đợi, giọt mừng vui
Giọt thương, giọt nhớ nhẹ rơi bên cầu.

Ngưu giờ vứt phăng câu hẹn ước
Quạ vẫn làm Ô Thước như xưa
Bên này Chức đợi sớm trưa
Bên kia cỏ ngập, gió lùa trống không.

Ôm sầu tủi vào lòng cay đắng
Mãi ngóng chờ nhưng chẳng một tin
Dõi lần tăm cá bóng chim
Mới hay kẻ khác giữ tim chàng rồi.

Ngâu giờ sẽ chẳng còn rơi
Lệ dồn nén để cuốn trôi cuộc tình.