Hoa Lan

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

KHÓC CÔ


Con chỉ có một Cô thôi
Giờ đây Cô đã đi rồi còn đâu
Khăn tang phủ trắng mái đầu
Trên mi những giọt lệ sầu rớt rơi
89 năm một cuộc đời
Thân cò lặn lội dạy nuôi con khờ
Tuổi thơ côi cút cực cơ
Vì ông mất sớm nên cô nhọc nhằn
Lớn lên vất vả gian truân
Về già mới được đôi phần thảnh thơi
Cô đi con cháu ngậm ngùi
Biết tìm đâu được tiếng cười ngày xưa
Tiếc thương nói mấy cho vừa
Tháng Tư trời nắng mà mưa ngập lòng








Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Vội?!

Cơn dông bất chợt
Đến rồi vội đi
Đâu hay để lại
Sau lưng những gì

Hạt khô gặp nước
Háo hức ủ mầm
Ẩm không đủ nảy
Hóa thành hạt câm

Đất nằm than trách
Chỉ tại mình thôi
Giấu hạt không kĩ
Màu xanh chết rồi!.

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Mưa?

Trời đang nắng
Nổi cơn dông
Hạt nghiêng,
Hạt thẳng
Rớt chồng lên nhau
Đất cằn, hạn hán đã lâu
Mừng vui... chưa kịp...
Trên đầu chói chang.